ぼくは明治40年代に日本の浜松で生まれました。
Tôi sinh vào những năm 40 thời Minh Trị tại Hamamatsu.
当時、日本は西洋文化を積極的に取り入れ、一般の人もバイオリンという西洋の楽器の演奏を楽しみました。
Lúc ấy, Nhật Bản đang tích cực tiếp thu văn hóa phương tây, người bình thường cũng thưởng thức biểu diễn nhạc cụ phương tây có tên là Violin.
ぼくのご主人は、バイオリンを奥様の弾く琴の合奏を楽しみました。
Ông chủ của tôi rất thích hợp sướng violin và đàn koto do bà chủ đánh.
しかし、間もなく奥様は病気で亡くなり、ご主人はぼくを押し入れました。
Nhưng chẳng bao lâu thì bà chủ mất, ông chủ đã cất tôi vào tủ.
新しい奥様が来た後、ご主人は新しい奥様に遠慮してか、ぼくを押し入れから出すことはありませんでした。
Sau khi bà chủ mới về, chắc ông chủ e dè bà chủ mới nên không đưa tôi ra khỏi tủ.
ご主人は晩年、一番上の息子さんの家で住むことになりましたが、そこでも、ぼくは押し入れに入ることになりました。
Cuối đời ông chủ sống ở nhà của anh con trai trưởng nhưng ngay cả ở đó thì tôi cũng bị cất trong tủ.
ご主人が亡くなった後、息子さんは子供たちに「お祖父さんのバイオリン」の思い出話はしましたが、バイオリンを見せることはありませんでした。
Sau khi ông chủ mất, anh con trai có kể chuyện cho con nghe về kỉ niệm "cây đàn violin của ông" nhưng lại không cho bọn trẻ xem cây đàn.
息子さんが亡くなった1997年、父親のものを片付ける娘さんに、ぼくは発見させました。
Năm 1977 khi người con trai mất, tôi đã được cô con gái phát hiện khi sắp xếp lại đồ của cha.
娘さんは「お祖父さんのバイオリン」の話も思いだしたようです。
Có vẻ cô ấy đã nhớ ra câu chuyện "cây đàn violin của ông".
バイオリン工房に運ばれ、修理もしてもらいました。
Tôi được cô ấy đưa tới xưởng violin để sữa chữa.
そして、ぼくは90年ぶりに音が出せるようになりました。
Sau 90 năm tôi lại được phát ra âm thanh.
これをきっかけに、娘さんはバイオリンを習い始めましたが、もっときれいな音がいいと言って、新しいバイオリンを買いました。
Nhân dịp đó cô con gái bắt đầu học violin nhưng cô ấy muốn có âm thanh hay hơn nên đã mua cây đàn mới.
それと同時に、ぼくは娘さんの部屋の壁に掛けられることになりました。
Cùng lúc đó là tôi được treo lên tường ở phòng của cô con gái.
明治時代に大量生産で作られたぼくは、高級なものではなかったのです。
Cây đàn được sản xuât hàng loạt như tôi vào thời Minh Trị không phải thứ cao cấp gì cả.
それから20年後、今度は娘さんのめいがバイオリンを習うことになり、ぼくはそのめいの家に送られました。
Sau đó 20 năm, cháu gái của cô con gái bắt đầu học violin thì tôi được chuyển tới nhà cô cháu gái.
明治、大正、昭和、平成の各時代のほとんどを押し入れで過ごしたぼくは、再び音が出せるようになった今、昔のご主人と奥様のお二人による楽しい演奏をなつかしくおもいだしています。
Trải qua thời Minh Trị, Chiều Hòa, Bình Thành mà hầu như chỉ nằm trong tủ giờ tôi lại được phát ra âm thanh, tôi nhớ đến những lần biểu diễn vui nhộn bởi ông chủ và bà chủ tôi ngày xưa.
CHECK Q1
お祖父さんのバイオリンと
同じものは
何ですか。
Cái giống với cây đàn violin của ông nội là cái gì?
An ぼく。
Tôi.
Q2 ご
主人以外でバイオリンを
弾いたのは
誰ですか。
Ngoài người chồng ra thì ai là người đã chơi violin?
An お
祖父さんの
孫娘(おじいさんの
息子の
娘)とその
姪。
Cháu gái của ông nội (con gái của con trai của ông nội) và cháu gái của cô ấy.