私のおばは話好きだ。
Bác tôi là một người rất thích kể chuyện.
家が近いので年に数回、おばの家に行く機会があるのだが、行くと必ず、おばが話をし、私を含むほかの者全員がそれを聞くことになる。
Vì gần nhà nên một năm có vài lần tôi được đến nhà bác, và mỗi lần đến là bác lại kể chuyện và tất cả mọi người bao gồm cả tôi lại ngồi nghe.
おばは活動的で、友達も多く、話題が豊富だ。
Bác là người năng động, nhiều bạn bè, câu chuyện rất phong phú.
だから、話も結構面白い。
Vì thế chuyện của bác khá là thú vị.
ただ、いくつか困る点もある。
Tuy nghiên cũng có vài điểm khó hiểu.
ひとつは、ときどき、知らない人が突然現れたりすることだ。
Một là đôi khi bỗng dưng xuất hiện người lạ.
「・・・・・・そしたら、石川さんがフロントに荷物をあ預けてどこかに行っちゃったのよ。
"… Và rồi anh Ishikawa gửi đồ ở lễ tân rồi đi đâu mất.
しょうがないから、ロビーで1時間待ったわよ。」
Không còn cách nào khác bác phải đợi những 1 tiếng"
「え? 石川さんって誰?」などと思うのだが、機嫌よく話しているのを途中で止めづらい。
Tôi nghĩ "Ơ? Anh Ishikawa là ai? Nhưng bác đang kể nên tôi cũng khó ngắt giữa chừng.
また、同じ話を何度もしているためか、話たつもりになって、説明がぬけ落ちることがある。
Và một câu chuyện bác kể nhiều lần nên cũng giải thích qua loa do bác nghĩ đã từng kể rồi.
「どうして今、ここに?」「この人とこのひとはどういう関係?」などと疑問がわく。
Tôi lại đặt câu hỏi rằng "Tại sao lại là bây giờ và ở đây?", "người này với người này có quan hệ gì với nhau?".
おぼの中では説明不要のことが、こちらにとっては新たな情報ということになり、情報のギャップになる。
Bác nghĩ không cần giải thích còn với người nghe lại là thông mới nên gây ra việc thiếu thông tin.
とはいえ、質問したら「ちゃんと話を聞いてなかったの?」と思われそうで、躊躇する。
Nhưng nếu hỏi thì bị nghĩ " không nghe bác kể hả?" nên tôi ngập ngừng.
結局、何も言えず、特に問題などなかったように話は進むのだ。
Kết cục tôi không nói gì và câu chuyện cứ tiếp diễn mà không có có chủ đề gì đặc biệt.
もう一つは、話がなかなか終わらないことだ。
Có một điều nữa là chuyện mãi không kết thúc.
話好きの人にありがちなことだが、放っておいたら、いつまでもしゃべり続ける。
Việc này thường thấy với người thích kể chuyện nhưng nếu cứ để mặc thì bác nói liên tục không dừng.
ある程度聞いたところで、話が終わるタイミングを待つのだが、なかなかつかめない。
Nghe đến mức độ nào đó thì sẽ đợi lúc chuyện kết thúc nhưng mãi không nắm được thời điểm.
二度、三度、あと一歩のところを経て、やっとタイミングを見つけ、「じゃ、私はそろそろ・・・・・」と言うことができる。
Phải đôi ba lần qua đoạn gần kết, cuối cùng cũng có thời điểm để kết thúc để nói "Dạ thôi cháu chuẩn bị xin phép đây ạ…"
結局、話好きの人は、相手が話の内容を理解しているかどうかについては、それほど関心がないように思われる。
Rốt cuộc thì có vẻ như người thích nói không quan tâm tới việc người nghe có hiểu nội dung câu chuyện hay không.
それよりも、話すことで気分がよくなることのほうが大事なのだろう。
Có lẽ cảm thấy thoải mái nhờ việc nói chuyện quan trọng hơn.
だから、内容が全部わからなくても、気にしなくてもいいのではないか、そう思うことにしている。
Chính vì thế mà tôi nghĩ không cần hiểu hết nội dung cũng chẳng sao.
CHECK Q1
筆者は、
話がわからなくなったとき、どうすると
言っていますか。
Tác giả nói rằng khi không hiểu câu chuyện thì sẽ làm gì?
① a.
聞いて
確かめる Lắng nghe và xác nhận
② b. そのまま
聞く Lắng nghe như vậy
An b(「
結局、
何も
言えず、・・・
話は
進むのだ。」から)
b (Bởi vì "Cuối cùng, không nói gì,… thì câu chuyện tiếp tục."
Q2
筆者は、
話好きの
人にはどうするのがいいと
思っていますか。
Đối với những người thích nói chuyện thì tác giả nghĩ họ nên làm gì?
An たくさん
話を
聞いてあげるのがいい。
Nên nghe nhiều câu chuyện.